Khi lòng đã không còn chờ mong bất cứ điều gì

thì hãy chạy đi…

Vẫn còn kịp để sống cuộc đời mà mình từng hoài nghi

vẫn còn kịp dang tay ra và lòng mở rộng

vẫn còn kịp khóc đến tận cùng rồi cười trên hi vọng

vẫn còn kịp lau mồ hôi cho trái tim đã mệt nhọc

sau những ngày khốn cùng…

Là chết đi sẽ quá dễ cho một quãng đời lạnh căm

không biết mình đã uống gì, ăn gì ngoài nước mắt

cứ cầu mong cho tất cả bóng đêm đều là ánh sáng

mỗi con đường đi qua đều dẫn về sa mạc

đau đớn đến từng phút giây!

Chạy đi…

đừng nhìn lại dù cho đó là một ngày ấm áp lên từng kẽ tay

Hãy để bàn chân sống cuộc đời từng là đứa trẻ

hãy để yêu thương sang một bên và đối đầu với nghiệt ngã

hãy để những cô đơn có thể nhìn thấy mình đâu đó trên vai người xa lạ

hãy để mình có cơ hội nhìn thấy đời mình khi mất đi tất cả

và học cách bắt đầu…

Mỗi con người sinh ra đâu chỉ có giá trị cho một lần đau

sao cứ nghĩ mình chẳng bao giờ muốn cười vui thêm nữa?

bão giông là của bầu trời chứ không chỉ dành riêng cho những con người đổ vỡ

đời chỉ là một phép tính của từng ngày, từng ngày duyên- nợ

nên cần chạy đi…

Có thể mình sẽ còn chán ghét bản thân mình khi chấp nhận đổi thay

từng yêu một con người và giờ cần quên lãng

từng hứa bằng cả trái tim và giờ câu trả lời vùi sâu trong đất cát

từng ôm chặt vào lòng và giờ vội vàng gỡ ra những ngón tay lem đầy mất mát

từng từ bỏ thế giới xung quanh và cũng từng sống vì một niềm tin duy nhất

từng cố chấp sai lầm…

Nhưng yêu thương chết đi ở nơi này sẽ về một nơi khác náu thân

thắp cho mình một ngọn đèn để biết chở che không bao giờ là đơn giản

hết những đêm này vẫn còn đó những đêm dài vô hạn

một ngàn lần đớn đau để được một lần lóe sáng

như bình minh đầu tiên của nước mắt

chắc chắn sẽ đẹp long lanh!

Chạy đi…

Yêu thương vẫn còn rất nhiều trên những bước chạy trong cuộc đời mình!

(Nguyễn Phong Việt)

Advertisements