Posts from the ‘rì viu các loại’ Category

Rì viu: Avengers

 

Lúc nhỏ khi chơi trò công an bắt cướp, tui cố gắng tù xì thắng để được làm công an.  Mà tui nghĩ đứa trẻ nào cũng vậy. Bản chất luôn là tốt, nên ai cũng muốn làm anh hùng. Muốn mọi con mắt đổ dồn vào mình khi mình mặc đồ siêu nhân, bay qua bay lại. Thú thật là đôi khi tui cũng hay nằm mơ mình trở thành anh hùng trong 1 vài cảnh nào đó.  Càng lớn thì tui càng thấy cái khái niệm anh hùng nó không đơn giản như vậy. Không phải bạn mặc quần xịp ngoài quần dài hoặc bạn biết trèo tường, bạn sẽ trở thành anh hùng. Cũng chẳng phải, bạn tên Hùng, có đứa em, nó gọi bạn là anh, bạn sẽ trở thành anh Hùng. Bạn có thể ngông cuồng hay tự cao như Stark, hung hăng và không thể kiềm chế như Hulk, hoặc bạn có thể ngố ngố như Phil, nhưng điều quan trọng là bạn phải có lòng chính nghĩa.

 

Tui thích cách tạo hình những nhân vật trong Avengers.  Tony Stark, the Hulk, Thor, Haweye, Black Widowed, Cap America hoặc Phil Coulson, những anh hùng rất đời thường. Họ có ưu điểm kèm theo những thói xấu, tỵ nạnh, ganh ghét, nghi ngờ. Chẳng ai là hoàn hảo, cho dù có là á thần như Thor.  Họ cũng mắc phải lỗi lầm và gây chia rẽ, nhưng cuối cùng cũng đoàn kết và chống lại bọn sâu bọ Loki.

 

Phim này kỹ xảo thì khỏi nói ha, hoành tráng và nhức háng lắm.  Khúc chiến đầu chống lại bọn Loki ở tòa nhà Stark kéo dài khoảng 15p cuối, nhưng coi đã ghiền thiệt.  Những cảnh cháy nổ kinh hoàng, bọm đạn đì đùng ngay giữa thành phố Mahattan chắc chắn sẽ đem lại cho người xem những giây phút phấn khích và hồi hộp.

 

Về nội dung fim, thì những fim dạng này nội dung không có gì mới mẻ. Cũng chỉ là cái thiện chiến đấu trước cái ác.  Nhưng điều làm tui khâm phục cha đạo diễn là cách xử lý và tạo đất diễn cho từng vai. Nếu như các bạn từng xem qua những fim Iron Man, The Hulk, Thor hay Cap American thì đều biết mỗi anh hung đều có những tuyệt chiêu, kĩ năng nổi bật.  Cái hay trong fim này là tất cả kỹ năng đó đều được thể hiện 1 cách không thừa không thiếu. Ai cũng có đất diễn và tất cả đều nổi bật.

 

1 điểm cộng khác cho fim là tính hài hước qua những đoạn đối thoại đậm chất Mỹ.  Đây không phải là 1 fim hài nhưng cái cách nói chuyện kiểu tưng tửng trong từng hoạt cảnh mang lại giây phút giải trí thoải mái cho người xem.  Tui nghĩ đó là cần thiết vì nếu fim chỉ là cảnh bắn nhau và chiến đấu thì sẽ nặng nề và mệt mỏi lắm.  

 

 

Nếu có cơ hội được là 1 trong các anh hùng, tui không muốn là Thor, suốt ngày phải mặc cái rèm của bà ngoại bay vòng vòng. Nhìn mắc cười lắm. Tui cũng chẳng muốn là Hulk, lâu lâu giận lên là phải khỏa thân cho mọi người nhìn, mà cơ bản là lúc đó tui xấu, chứ tui đẹp thì tui cũng khỏa thân chơi rồi. Cap America thì hơi lạc hậu, đánh nhau mà cầm cái chảo quăng tới quăng lui thiệt là ko có oai gì cả. Tui muốn là Iron Man: 1 tỷ phú, 1 thiên tài, 1 tay chơi và 1 người yêu nước. Sặc!

 

Còn bạn, bạn muốn là Loki hay Chitauri?

 

 Image

Advertisements

Rì viu: Battleship

1 trong những đề tài được các đạo diễn Mỹ tận dụng đi tận dụng lại là phim về thiên tai, chiến tranh người ngoài hành tinh. Tui thấy hầu như các phim về đề tài này luôn ăn khách và đứng đầu bảng xếp hạng về doanh thu. Tui thấy có 2 lý do: 1 là những phim dạng này thì đạo diễn có thể phát huy tất cả các chiêu thức kỹ xảo điện ảnh, cảnh tượng trong phim hoành tráng thì đừng hỏi. Ngoài ra, những phim như thế này thì nội dung của nó động lòng trắc ẩn sâu thăm thẳm của con người.

Trong những phim về đề tài này như Independence Day, Darkness Hour, Transformers, Knowing, etc…thì tui nghĩ  Battleship là 1 phim hay, rất đáng để xem. Nội dung của phim thì không có gì mới mẻ, cũng chỉ là bọn Alien dở hơi tập bơi từ cái hành tinh gọi là điểm G (nhạy cảm thật) bay đến. Rồi loài người sát cánh bên nhau chống trả, đánh đuổi bọn Alien. Cái hay của phim dạng này nằm ở kỷ xảo và những cao trào thắt mở. Nói về kỹ xảo thì các bạn yên tâm 1 điều, khó có nước nào làm hay hơn Mỹ. Từ ý tưởng kỷ xảo, cho đến công nghệ, thiết bị và cách phô diễn. Chỉ có 1 từ: đỉnh.

Sau đây là 1 số thông tin thú vị về phim Battleship mà tui thu thập được nha:

  • Đạo diễn phim cũng chính là ông đạo diễn Transformers. Vì vậy, tui có cảm giác mấy đứa Alien trong phim cũng giống mấy con robot trong Transformers.  Nhìn đi nhìn lại cũng là 1 khối sắt to đùng, gắn thêm mấy cây súng, cây mỏ lết thụt ra thụt vào.
  • Đây là bộ phim đầu tiên của Rihanna, chị này thì nổi tiếng qua bài Love the way you lie ft Eminem.  Một dạo trên FB của mấy em buồn tình, em nào cũng “I’m not Rihanna, so I don’t love the way you lie…” Hé hé. VN được cái hưởng ứng cái gì cũng hơi thái quá. Hình như mọi người có ác cảm với ca sĩ mà chuyển qua đóng phim thì phải. Đọc nhiều bài review, ai cũng chê chị này diễn đơ. Cá nhân tui là tui thấy ổn. Nhìn mặt chị hơi mắc cười. Nhưng chị diễn cũng khá tròn vai khi thể hiện tốt cảm xúc trong từng hoạt cảnh.
  • Phim được sản xuất dựa trên game cùng tên khá là nổi tiếng.  Game là cuộc chiến giữa loài người và bọn Aliens có tên là The Regents. Game này rất phổ biến và là 1 trong những game ăn khách trong thể loại này. Cái này tui nghe nói.
  • Dàn diễn viên phụ trong phim là cựu sĩ quan hải quân lái chiếc tàu USS Missouri nổi tiếng.
  • USS Missouri là 1 trong những chiến hạm nổi tiếng được Mỹ sử dụng trong WW II và chiến tranh vùng Vịnh sau này. Đây cũng là chiến hạm mang lại chiến thắng của Mỹ trong trận chiến với Nhật Bản tại mặt trận Thái Bình Dương.
  • Trong phim còn thể hiện tình hữu nghị, giao hợp quốc tế của Mỹ và Nhật khi cho 2 nhân vật chính đứng chung chuyến tuyến.  Sự kiện Trân Châu Cảng, sự hiềm khích của 2 nước cũng được nhắc đến trong phim, nhưng cuối cùng vẫn là sự đoàn kết và gắn bó chống lại bọn Aliens. Mỹ nó thâm lắm nha, không có ăn ở không mà xây dựng những tình tiết vậy đâu.

Sau đây là phần nội dung của phim, bạn nào chưa xem thì đừng đọc nha, mà có đọc cũng không sao vì tui cũng chỉ nhớ mang máng à.

Human: chúng ta đang nỗ lực tìm kiếm sự sống ngoài trái đất, hy vọng chúng ta tìm thấy những hành tinh mới với những chủng tộc mới. Chúng ta có thể dạy họ săn bắt và hái lượm, tạo ra nên 1 nền văn minh mới.

Aliens: Kaka, bọn loài người tỏ ra nguy hiểm hả con. Tụi tao tới đây.

[5 chiếc phi thuyền được gửi xuống Trái đất để do tham tình hình]

Human: shit, cái gì thế này. Chúng nó to quá, chúng nó mạnh quá, nhưng sao ….chỉ có 4 ngón tay.

Aliens: ta sẽ cho mi biết thế nào là lợi hại. Đừng hỏi vì sao biển xanh lại mặn nhé con. Bắt đầu từ Hongkong.

[Bùm bùm, chéo chéo…chiến tranh tàn phá khốc liệt]

Mỹ: Motherfucker, I will kill you all.

Nhật: Ajinomoto, I will help you.

[Cuối cùng, human đã chiến thắng, vì 1 lý do đơn giản: đạo diễn là người Mỹ]

Image

Rì viu: cơn mưa chiều nay

Chiều nay, mưa to hơn chiều qua.

Hết!

Hí hí, rì viu gì mà có 2 dòng, chắc ai vô đọc cũng chửi quá. Mà thật ra, mưa thì có quái gì đâu mà rì với viu. Cơn mưa chiều nay nó thật ra cũng giống những cơn mưa khác. Có mưa, có sấm, có sét và có vài người ướt nhẹp vì không mặc áo mưa.

Nếu là tui của ngày thường, thì chắc tui cũng bị ướt. Chẳng hiểu từ đâu mà cái thái độ sống vội vã ăn sâu vào máu. Trời mưa nhỏ không có giông bão hay động đất này nọ thường thì tui sẽ để nguyen si chạy về nhà. Khỏi mặc áo mưa. Bữa nào mặc đồ đẹp thì cởi đồ bỏ vào cốp cho khỏi ướt. Đến nơi thì mặc lại. Coi như vừa tắm xong. Hôm nào mà trời mưa to thì cố gắng vào bãi giữ xe nào đó, trộm đại 1 cái áo mưa. Bữa nào hên hên thì lấy được cái cũng đẹp lắm nha. Tui là tui chưa hề có khái niệm đứng trú mưa dưới mái hiên nào đó, chờ cơn mưa tạnh để thấy cầu vồng lặn lên lặn xuống giống như mấy cái mô típ phim Hàn. Tui thấy nó sến và oải.

Nhưng tui của chiều nay có vẻ hơi khác lạ. Mưa bắt đầu nặng hạt là tui đá chan chống cái kịt. Tấp vô lề và đứng nhìn xung quanh. Trong xe tui cũng có áo mưa, nhưng chẳng hiểu sao lại chẳng muốn mặc để đi. Cứ đứng như vậy, nhìn đường nhìn xá, nhìn con người ta hối hả mặc áo mưa và lao tiếp vùn vụt. Có thể họ vội vàng về nhà với bữa cơm tối, hoặc đang vội vàng đi đâu đó. Ta vội vàng vì ta không có thời gian, hay vì ta không có thời gian nên ta mới vội vàng? Tui định quay qua hỏi chị bán áo mưa nhưng sợ bị đốt phong long nên thôi, tự ngẫm nghĩ 1 mình vậy.

Tui thấy rất nhiều người (trong đó có tui) mà đa phần là tuổi trẻ, họ đều vội vàng. Vội vàng suy nghĩ, vội vàng phán xét và nhận định 1 vấn đề nào đó mà chỉ mới biết khúc đầu. Giống như xem phim vậy, mới xem khúc đầu, khúc giữa còn chưa hiểu, phán mẹ nó khúc cuối ra sao luôn. Mà phán cứ như đúng rồi áh. Chẳng phải khi mới gặp 1 người con gái có vẻ xinh, có vẻ hiền, nghĩ mẹ nó trong đầu là cô này sẽ là người vợ tốt. Ta gọi đó là ảo giác!

Điều gì cũng cần thời gian. Chờ cơn mưa tạnh có thể là 5 phút hoặc nửa tiếng. Yêu 1 người có thể là vài năm, hiểu 1 người thì vô chừng. Tha thứ hoặc quên đi có thể là cả đời. Dù có bao lâu, cũng đừng nên vội vàng.

Tui chợt nhớ em, vội vàng đến, vội vàng đi…!

Rì viu: the Lorax

1 điều được cho là bất hủ khi nó sống mãi với thời gian, từ thế hệ này qua thế hệ khác và giá trị của nó vẫn được mọi  người tôn trọng. Trong thế giới điện ảnh của tui, những bộ fim tui cho là bất hủ là “Tom & Jerry”. Đơn giản vậy thôi, tui không thích lắm những bộ fim mang nặng giá trị nghệ thuật, nhân sinh quan hằm bà lằng các thứ cao cả khác. Khi chọn 1 fim để xem, thì yếu tố giải trí tui đặt lên hàng đầu. Hoạt hình là 1, fim heo là 2. Đúng nghĩa giải trí. Chẳng cần thiết phải bỏ chất xám ra để suy nghĩ, theo dõi diễn biến tâm lý phức tạp của từng nhân vật. Như vậy thì mệt não lắm.

The Lorax được sản xuất dựa trên 1 cốt truyện cũng khá là đơn giản như vậy. Fim được bắt đầu bằng việc thằng ku nhân vật chính muốn lấy lòng 1 chị máy bay nên tìm hiểu về loài cây tự nhiên trên trái đất. Cái việc con trai dại gái dường như là điều hiển nhiên rùi thì phải. Tui thấy fim nào cũng có tình tiết này. Cái câu “anh hùng khó qua ải mỹ nhân” theo tui chắc cũng từ fim kiếm hiệp ra. Bằng lối dẫn chuyện hấp dẫn và tình tiết vui nhộn, fim có cốt truyện mạch lạc và kết nối.  Vì là fim hoạt hình, đối tượng chính là trẻ em nên đan xen fim là những bài hát, ca khúc rất sôi nổi và vui tươi. Tui bị lãng tai mà cũng mún đứng dậy nhún nhảy theo là biết rùi. Tui rất là thích cách tạo hình trong fim này. Những nhân vật được tạo với dáng vẻ tròn tròn. Cái mặt tròn tròn, thân hình tròn tròn, nhìn rất là ngộ. Riêng cái thằng đóng vai ác thì nó lùn tịt, có chút xíu, nhìn mặt đúng ác. Tình tiết này nó khiến tui hơi bùn chút xíu vì đụng chạm. Cơ bản là tui cũng lùn, nhưng ko có ác. Hic hic.

Fim hoạt hình của Mỹ lúc nào cũng để lại 1 bài học hay 1 ý nghĩa gì đó sâu sắc. Trong Kungfu Panda, tui vẫn nhớ 1 câu mà lão sư fụ nói với Po: để làm điều đó đặc biệt, chỉ cần phải tin tưởng. Tui cảm thấy những đạo lý, những bài học họ gửi gắm vào đó rất hay. Nó đơn giản thôi, không quá phức tạp để hiểu, nhưng đôi khi những bài học như thế sẽ vô tình chạm vào những hoàn cảnh của mỗi khan giả trong thực tế. Và có lúc nào đó, bạn bất chợt nhận ra những bài học đó, những triết lý quanh quẩn  đâu đây. Còn bài học trong the Lorax, tui xin không nói ra đây vì có lẽ mỗi người sẽ có điều đó cho riêng mình. Chỉ là nếu bạn đang loay hoay với sự trống trải cuối tuần, the Lorax là 1 lựa chọn tốt.

“Unless someone like you cares a whole awful lot, nothing is going to get better. It’s not.”

by Dr. Seuss

Image

người Hà Nội…(phần 2)

Thường thì những bài rì viu của 1 ai đó đa phần dựa trên cảm giác, đánh giá theo góc độ chủ quan 1 sự việc. Vì vậy, đó hoàn toàn là chủ quan, không có đúng hoặc sai nha mấy bạn. Ví dụ đơn giản, có nhiều người khen mình đẹp trai, đó là cảm nhận chủ quan của các bạn ấy, tuy có phần đúng.

Hà Nội, theo cảm nhận chủ quan của tui thì là 1 nơi rất thú vị để sống nhưng không dễ sống.  Cái thú vị nằm ở chỗ Hà Nội có truyền thống lịch sử lâu đời và có 4 mùa khác nhau.  Hà Nội 1000 năm văn hiến, sự pha trộn giữa cổ và kim, cổ điển và hiện đại, quá khứ và đương thời đã tạo ra 1 Hà Nội rất chi là phức tạp và nhiều màu sắc như bây giờ. Không khó để bạn bắt gặp hình ảnh 1 vài thanh niên ngồi ở quán trà đá vỉa hè với 1 cái ống điếu thuốc lào, rít lấy rít để cảm giác rất là phê pha. Hình ảnh các bác xe ôm mặc vest đứng chờ khách ở bờ hồ cũng rất là phổ biến. Trong 1 lần tình cờ tui đi dạo bờ hồ Gươm, bắt gặp được hình ảnh 1 ông cụ, tuổi đã ngoài 70, ngồi ở ghế đá đọc sách bằng kính lúp.  1 hình ảnh rất là tao nhã và thanh lịch mà bạn khó có thể bắt gặp ở Sài Gòn. Theo như lời của 1 người anh khá lớn tuổi, thì những người Hà Nội gốc họ rất lịch sự, tinh tế và sâu sắc.  Còn sau này, khi xã hội phát triển thì dân nhập cư từ các tỉnh khác đến sinh sống rất nhiều, điều đó góp phần tạo ra 1 hình ảnh phức tạp thêm. Nếu muốn chứng kiến sự phức tạp này, bạn có thể đến các khu chợ, bến xe Giáp Bát hay Mỹ Đình, cũng như trong Nam, cảnh mặc cả, kì kèo, chèo kéo cũng rất rôm rả và náo nhiệt.

cụ già ngồi đọc sách

Người Hà Nội rất chịu khó. Họ chịu khó làm việc, và chịu khó tập thể dục.  Từ xe ôm, bán ngô dạo, trà đá vỉa hè họ đều làm cả miễn sao có thể kiếm ra tiền. Các bạn có để ý thường thì trong Nam, người bán bắp xào thường là phụ nữ hoặc đàn ông đứng tuổi, khó có thể kiếm ra 1 công việc tốt hơn ở lứa tuổi này. Nhưng có lần, tui mua bắp từ 1 anh tầm 25-29t, trông rất khỏe khắn và nhanh nhẹn. Thật ra, làm công việc nào không quan trọng, quan trọng là có chịu làm hay không thôi. Ngoài ra, tui còn thấy đàn ông Hà Nội họ cũng chịu khó làm những việc như sửa giày (thay đế, dán keo) ở các hàng giày, bán quần áo, hoặc đồ ăn vặt như nộm (trong Nam gọi là gỏi), bún, xôi các loại.

Hà Nội có 4 mùa. Có ai đó nói rằng nếu chưa ra Hà Nội vào mùa đông thì xem như là từng đặt chan đến HN. Câu này có vẻ đúng.  Đó là điều khác biệt đặc trưng nhất giữa Hà Nội và Sài Gòn. Cái khí hậu và thời tiết chết bầm này cũng ảnh hưởng đến cuộc sống quá đi chứ. Người dân HN chọn đồ để mặc theo thời tiết. Mùa đông thì áo khoác da, dạ len. Các em teen teen thì có thêm cái nón len bịt tai cho đỡ lạnh. Mùa hè thì cứ áo hai dây quất tới. Cầu kì, tỉ mĩ là thế. Không như SG, mùa nào cũng vậy, mặc sao cũng được. Cứ đi làm thì quần tây áo sơ mi. Đi nhậu thì quần đùi áo thun. Đi …ngủ thì tùy người, tùy nơi. Vì vậy đây cũng là 1 trong những lý do người HN rất sâu sắc và tinh tế, không xuề xòa, khoáng đạt như người miền Nam.

thanh niên vẽ chân dung ở bờ hồ Gươm

“vì Hà Nội là thủ đô…” (phần I)

“hà lội mùa lày vắng những cơn mưa…”. Thôi chết, mới đi có mấy ngày mà tiêm nhiễm giọng của người Hà Nội luôn rồi. Mà thật sự, tui cũng không muốn, ông bà có câu “rừng nào cọp nấy”, nên ra HN thì phải cố gắng nói được giọng Bắc càng tốt, để khỏi bị…chặt chém.

Mấy bạn thử nghĩ xem, tui mua 3 trái bắp, 2 củ khoai nướng.

A: 10 nghìn

B: 30 nghìn

C: 40 nghìn

D: nghe mà muốn khóc

Chắc các bạn cũng đoán được đáp án chính xác rùi ha. Hic hic, ngồi ăn mấy trái bắp mà rưng rưng. Mà thật ra, không phải vì tui tiếc tiền mà cảm thấy không vui hay khó chịu sao đó khi mỗi lần bị chặt chém vậy. Mà không phải chỉ riêng bắp và khoai, hầm bà lằng các thứ linh tinh khác đều có thể nâng giá nếu bạn thỏa mãn 2 điều kiện sau:

  1. Bạn nói giọng miền Nam
  2. Nhìn mặt bạn ngu ngu

Nên kinh nghiệm của tui giờ là cứ vào nhà hàng ăn uống hay sử dụng dịch vụ nào mà có niêm giá trước. Tuy mắc hơn chút nhưng lại không có cảm giác khó chịu. Suy nghĩ mãi chẳng hiểu vì sao lại thế, tui gắn cho cái sự chặt chém trên với 1 lý do “vì hà nội là thủ đô”. Hợp lý không?

Vì HN là thủ đô nên hầu như các cơ quan chức năng, hành chính quan trọng của VN tập trung tại cái thành phố hơn 3,000 km2 này. Dân tứ xứ các tỉnh lân cận đổ về như miền đất hứa. Vì thế giá đất, giá nhà mắc khủng khiếp.  Ngoài đấy gọi là: đắt vãi!

Chính vì giá đất, giá nhà cao đéo ai đỡ nổi như thế sẽ kéo theo hằng hà xa số các hệ lụy khác là chi phí đời sống khá cao. 10,000 ở SG tùy chỗ thì bạn có thể có xôi có thịt nhé, lạp xưởng nhé, hào phóng thì thêm patê gọi là. Ở HN thì 10,000 bạn chỉ nếm được lá chuối người ta dùng để gói xôi thui à.

Về thức ăn, tuy ra HN mấy lần nhưng không có nhiều thời gian để rong ruổi tìm kiếm những món ăn mới lạ. Điều nữa là tui khá là kén ăn khi không: cay, chua, cá, và rau.  Chính vì vậy về khoản này tui sẽ revìu 2 món chính.

Chả cá lã vọng.

Image

Đây là một trong những đặc sản HN mình rất thích. Cá lăng được cắt ra miếng miếng, nướng than, rồi khi ăn thì bỏ lên chảo xèo xèo với các loại rau. Gia vị đi kèm là mắm, bánh tráng và đậu phộng. Món này mà không có rau thì là thì hết ngon. Theo truyền thuyết thì món này xuất phát từ 1 gia đình họ Đoàn (14 hàng cá, chỗ mình hay ăn). Họ có bí kiếp riêng không truyền cho người ngoài.  Ở SG thì cũng có 2 chỗ bán món này ngon. Bạn nào dắt mình đi, mình sẽ chỉ chỗ nhé. Vừa ăn vừa giải thích cho nghe luôn. Khuyến cáo cho các bệnh nhân bị tim mạch vì dầu mỡ khá nhiều. mỗi lần chỉ nên ăn 1 phần thôi.

Bánh mì trứng ngải cứu

Cũng là theo truyền thuyết, thì món này xuất phát từ 1 gia đình họ gì đó rất nghèo khổ. Nhà không có gì ăn nên họ chiên trứng và nhổ mấy cái lá ngải cứu trồng sau nhà bỏ vào. Sau khi trứng chin, vì nhà nghèo không có cơm nên họ đành kẹp ăn với bánh mì. Thế là 1 món ăn ngon ra đời. Tui không biết ở HN, chỗ nào làm món này ngon nhất vì tui chỉ được ăn khi đi dạo ở phố hàng Gai, thấy 1 chị gái ngồi chiên trứng xèo xèo. Thấy lạ mắt và tui làm 1 ổ. Khá là ngon. 20,000 nghìn cho hai trứng. Tui chọc chị: ở SG chỉ bán 10,000 thôi. Chị mới bảo: 10,000 là chắc chỉ có 1 trứng thôi, của chị 2 trứng đấy. Ờ, chị có 2 trứng.

Image

Rì viu: Air Mekong

8:30 am

Đáng lẽ giờ này là tui đang lượn lờ ở Hồ Gươm ngắm cụ rùa bơi tung tăng tập thể dục hoặc đang nằm trên giường của Hilton ăn cá viên chiên. Vậy mà giờ tui đang viết rì viu này tại phòng chờ của sân bay. Hic hic, vì 1 sự cố mắm zố nào đó mà máy bay tui phải quay trở lại đường băng sau 5 phút đề pa. Đây là lần đầu tiên tui bay máy bay của Air Mekong. Cảm giác lần đầu của tui cũng hồi hộp và háo hức như lần đầu của các bạn vậy. Không biết sau những lúc hồi hộp thì có được sướng không chứ giờ thì tui rất chi là bùn ngủ. Nhưng không vì vậy mà những nhận xét của tui mang tính dìm hang Air Mekong đâu nha.

Tui còn nhớ cách đây vài tháng khi biểu tình nổ ra tại Thái Lan, sân bay Suvarnabhumi  bị chiếm đóng và khách du lịch thì la liệt đứng, ngồi, quỳ nằm tại sân bay suốt máy ngày đêm. Cảnh tượng rất chi là nhộn nhịp và ấm cúng. Nhưng lạy trời đừng bắt tui phải vật vờ tại đây mấy giờ liền, vì nãy giờ tui lượn qua lượn lại và chẳng thấy em nào xinh cả. Bi kịch quá!

Nói về Air Mekong thì tui chẳng biết gì nhiều ngoài 1 sự thật nó là hang…hang không. Hãng này mới thành lập năm 2011. Vì mới thành lập nên nó là hang be bé. Hãng hang không be bé này có những chiếc máy bay be bé, với chỗ ngồi cũng be bé, được phục vụ bởi những tiếp viên to tó. Bombadier CRJ 900 thật sự là hơi chật chội cho những khách hang quá khổ. Em Ngọc Trinh mà ngồi thì chắc sẽ thấy hơi chật.

Sau khi thong báo chuyến bay bị hoãn vi sự cố kỹ thuật, thì các hành khách được 1 phần ăn sang miễn phí tại nhà hang Hoa Mai. Ờ, thì cũng được, sự cố thì đâu ai muốn, Air Mekong có động thái nghĩ đến khách hang vậy cũng không tệ lắm.

9:00 am

1 giọng nói nhỏ nhẹ và đầy nữ tính vang lên thong báo “hang hang không Air Mekong blah blah…” và sau đó được dịch thành 6 thứ tiếng. Đại ý là, chuyến bay tiếp theo dự kiến là 11h. Thiệt là oải hết sức. Tui ghét nhất là phải chờ đợi mặc dù thằng khỉ nào đó nói “đợi chờ là hạnh phúc”. Tui dám chắc nó chưa từng chờ chuyến bay trễ. Trong đám hành khách bắt đầu vang lên the thé mà nếu xem truyền hình, nó sẽ là *beep* *beep*. Những mọi người cũng kiên nhẫn. Có người thì đọc báo, xem ti vi, có người thì lấy laptop ra xem fim heo. Thiệt là bậy bạ hết sức. Cũng may tui không mang laptop.

11:20 am

Lại 1 lần nữa giọng nói gợi cảm vang lên. Nếu là trong tình cảnh khác, thật long tui cũng muốn diện kiến chủ nhân của giọng nói này là ai, mà giờ còn tâm trí đâu mà âm trầm âm bổng nữa. “Hãng hang không blah blah…” Lần này nội dung hết sức phức tạp hay sao á, mà tui chỉ nghe thấy dịch 2 thứ tiếng à. Nội dung là: các bé ngoan, nằm chờ them 3 tiếng nữa nhé. 15h30 cô sẽ cho các bé đi máy bay.

*(^((^%%#@

%&%&**

%&*^&

Lần này không còn là tiếng beep beep nữa mà là 1 tràn. Hành khách tập trung tại quầy check in của Air Mekong đòi hỏi…quyền lợi, chân lý, công bằng, hầm bà lằng các thứ. Sặc, cuộc đời này có công bằng thì anh giờ có máy bay riêng rùi các chim ạ. Ở đó mà đòi với hỏi. Thay vì chửi rủa, la ó như các chim khác, ta quyết định dung nam nhân kế để xem có thể thuyết phục các em tiếp viên tìm ra cho ta 1 giải pháp khác hay không. Quả nhiên là có hiệu quả:

–         1 là anh nằm đây chờ và em phát cho anh cái …mền

–         2 là anh về nhà chờ, khi đến giờ bay em gọi anh lên.

Hic hic, ta quyết định về nhà ăn trưa và ngủ 1 giấc. Tránh xa hỉ nộ, ái ố của đám chim kia.

Thật ra, ngoài sự cố trên thì tui nghĩ Air Mekong là hang hang không tốt. Giá vé có vẻ rẻ, máy bay tuy nhỏ nhưng điều đó không quan trọng lắm. Mà tui thấy chuyến bay delay là bình thường, mọi người đâu cần bức xúc dữ vậy. Có chim đòi gặp lãnh đạo của hang cho bằng được để nói cho ra lẽ. Lẽ cái đầu chim á. Có điều mà hầu như các chim không thể chấp nhận rằng sự cố là 1 phần tất yếu của cuộc sống. Phải có sự cố thì mọi thứ mới dần hoàn thiện được. Và cái gì xảy ra 1 cách tự nhiên thì không nên dồn hết cám xúc của mình vào như thể nó là 1 cái gì đó ghia gớm lắm.

Nếu có đi lần sau, tui cũng muốn thử lại Air Mekong, để nhìn mặt chủ nhân của giọng nói gợi cảm trên…^^